Blog

Europe

Châu Âu Du Hí Ngày 1: Bị high ở…

Amsterdam là một cái động luôn ngào ngạt mùi cỏ

Tui đã dậy thật sớm, rất sớm, à mà thật ra thì hình như mình không hề ngủ tối hôm đó. Tất cả là vì cái vé máy bay giá rẻ bèo của EasyJet. Nó bay từ cái sân bay mà mọi chuyến tàu hay bus đều không có lúc sáng sớm. Thế là tui phải chọn cách ra khỏi nhà lúc 1h và đến sân bay lúc 4h sáng và chờ tới 8h để bay. May mà đi lòng vòng cũng kiếm được 1 cái Costa to đùng, mở cửa 24/24, mà hầu như toàn bộ những người như tui đều bấu víu vào đó. Vậy là có chổ ăn nằm tới lúc vào check in.
 
Tốn 1 đống thời gian ở sân bay, vậy mà lên máy bay ngồi ngáp một phát là tới Amsterdam. Nói thiệt, lúc đó chả có cảm giác gì là đi du lịch. 
Lúc này vừa ra sân bay là háo hức chụp đủ thứ, còn check in khoe khoang với đồng bọn nữa, tui không hề biết rằng khi trở về tui sẽ bị dính ở đây và ớn tới già. Chuyện đó tui sẽ kể sau.. 🙁 Người ta nói (mà thật ra là tui tự nói), bữa ăn đầu tiên sẽ quyết định bạn ăn cái gì trong suốt hành trình. Bởi vậy lỡ dại mua McD nên nguyên 1 chuyến Châu Âu tui toàn ăn đồ ăn nhanh, có chút buồn nhẹ vì cái burger bên này cũng chả rẽ hơn gì bên UK. 
 
Và cái không thể thiếu ở Ams là kênh và thuyền, đủ các loại thuyền. Tui đi ngay mùa hè nắng nóng, nên còn được khuyến mãi thêm nhiều cái ở trên thuyền nữa chớ :)). 

 

Uncategorized

Đà Lạt – Ăn ngập mặt

Không thể đếm được đây là lần thứ bao nhiêu tôi đặt chân lên Đà Lạt, trung bình khoảng một năm một lần. Có khi nhiều năm liền tôi chả đi đâu được, cũng có khi lại ở Đà Lạt tới 4 lần trong vòng chưa đầy 3 tháng. Mà lần nào cũng như lần nào, tôi chưa bao giờ chán ở đây, vì cứ mỗi lần đi là tôi lại biết thêm một điều thú vị mới. Đà Lạt không phải dạng nhỏ đâu!

Read more “Đà Lạt – Ăn ngập mặt”

Beautiful Years

Sài Gòn – Hà Nội #7: Tuy Hoà –…



Sáng dậy mình ráng nướng thêm chút xíu vì khá là tiếc tiền khách sạn. Phần nữa là vì tối ngủ không có ngon, do phải bật TV cả đêm. Không hiểu sao Cứ đến chổ lạ lạ là mình lại bị tâm lí sợ sợ cái gì đó, sợ yên tĩnh, mà lại ở một mình, à nói thẳng ra chắc là sợ ma đó haha. Đồng hồ reo lúc 5h30, nhưng cũng ráng lết tới 6h mới chuẩn bị lên đường. Cũng như mọi hôm, làng xàng cũng mất hết nữa tiếng đồng hồ. Gần 7h mới bắt đầu chạy, lúc này trời hơi nắng rồi, làm mình chạy tí xíu mà thấy đuối đuối, may mà đoạn đầu trong thành phố đường bằng nên cũng đỡ. 
Chạy muoi may cay so mới dc an sang, vo một cái quán đông nghet. Quán này mình tìm trước trên mạng, ở đâu cũng review là đặc sản phú yên, xe nào đi ngang cũng ghé vào ăn. Mình thì đạp xe ghé vô, trong khi ai cũng xe hơi, du lich các kiểu. Mà người ta ngồi từng nhóm bàn lớn, có mình tìm hoài mới thấy được cái bàn trống để đặt mông xuống, thấy hơi bị lạc lõng. Phải chờ một lúc lâu mới có đồ ăn mang ra, mình gọi phần một người, mà thấy cái bộ dạng ngỡ ngàng của mình thì chị phục vụ cũng hiểu là ờ à, mày muốn ăn cái này này phải không, thế gọi này này này nè. Xong! Nói chung thì đồ ăn cũng ngon, mình gọi thêm ly cafe uống cũng khá là hài lòng, nên trả tiền cũng chả tiếc. 
Đi tiếp,không hiểu sao chân lại nhức, đau, tưởng đâu ăn xong là có sức hơn chứ. Có thể tại hôm qua mình đạp nhiều hơn so với mọi ngày, đến khi tối thui, mà tối còn đi lòng vòng nữa. May mà nó chỉ hành một bên, nên vừa đạp vừa nhấp, chân này đỡ cho chân kia, hơi chậm, nhưng cũng đành chịu. “
Mình tập được uống nước ít hơn mấy ngày trước, mà mỗi lần uống, nước lọc cũng thấy đã chứ không cần vô quán kiu nước này nọ tốn tiền. đường toan deo voi doc, càng đến gần địa phận bình định là dốc càng cao hơn. Lúc này mình lại gặp rắc rối với cái thẻ ngân hàng, tự nhiên bị điên kẹt tiền con người ta, rút không ra mà trừ tiền lúc ở nha trang. Phải dưng lại cỡ nữa tiếng ở cái xã bé tí, chờ đúng 1:15 ngân hàng mới làm việc, rồi vô điền cái giấy lấy lại tiền. May mà hôm nay bọn ảgibank làm việc tốt đột xuất ha ha, mất tỉnh này mà đem qua tỉnh khác cũng chịu giải quyết luôn. Chắc thấy bộ dạng mình khác thường, nên chị nhân viên cũng tỏ ra than thiện hơn.
Xong hết việc cũng khoản 2h, mình chạy một khúc trong cái xã đó rồi ghé mua bánh mì ăn trưa. Tiền mặt cầm theo không còn nhiều, tiền trong thẻ cũng chả bao nhiu, nó mà không trả lại tiền sớm chắc toi quá. Từ sáng giờ đi đường chả có tí cảnh nào đẹp, toàn nhà dân, quốc lộ, vườn, rừng. Nhưng bắt đầu từ lúc leo đèo thì mới thấy nhiều cái đẹp hơn, đúng ác luôn, bữa giờ đi cảnh đẹp toàn trên đèo, đạp mệt nên thấy đẹp cũng mất hứng phần nào rồi. Nghe chị Nga bảo qua hết cái đèo này là tới được QN, nên cũng khá mừng, check thử trên bản đò thì mình thấy cũng gần tới rồi. Lúc đó tự nhiên lại thấy có thêm động lực để gắng sưc mà đạp. 

Trên đường thả dốc xuống đèo thì mình gặp thằng tây đang leo lên. Kiểu như dân phượt gặp nhau biết ngay, mà mình thì lao đi quá nhanh nên say Hi! được cái rồi mất hút luôn. Đến quy nhơn lúc trời cũng vừa chập tối, và quá đuối vì leo đèo nên không còn đủ sức để chạy đi tìm chổ ở nữa. Search google một hồi thì quyết định ở ngay cái khu gần bến xe nhất, vì ra biển cũng tiện, mà thấy có vẻ không quá mắc. Nhận một  phòng 150k, thấy cũng tạm ổn. Nghỉ mệt đến tối thì lết xác ra dọc bờ biển, tìm quán bánh xèo để ăn. Trên đường về tiện thể ghé tiệm chè làm luôn một phát. 
Beautiful Years

Sài Gòn – Hà Nội #6: Nha Trang –…

Sau 1 ngày xả hơi ở Nha Trang thì cái chân có vẻ tạm ngưng biểu tình, mình cũng có cơ hội giảm tải bớt hành lí mà đi cho nhẹ. Nói về đồ mới rút ra kinh nghiệm đau thương là đi bụi chỉ cần mang vài ba bộ đồ, thuốc, vài thứ vật dụng cá nhân và những thứ chắc chắn xài tới. Tự nhiên mang theo mấy cuốn sách với ý định đọc thêm buổi tối, cuối cùng đạp xong đuối chết mồ, có đọc gì được :)). 
Sáng sớm 2 bác đi làm nên mình cũng đi mà không kịp chào ai. Thực ra lúc bắt đầu đạp lại cũng thấy nản nản. Ra tới trần phú thì bắt đầu vừa chạy vừa dòm xem có gì ăn không, nếu chạy ra ngoài thành phố thì chắc là không có hàng quán nào nhìn được, lại cái thói kén ăn T_T. Trên đường Trần Phú mình ghé ăn đại 1 quán bánh cuốn tại thấy người ta ăn cũng khá nhiều, mấy quán ăn mình biết thì hình như không mở bán buổi sáng, nên thôi ăn đại cho có cái để bụng rồi chạy. Dừng lại ăn sáng sau 1km đầu tiên, phần vì cái đống hành lí mới tháo ra hôm trước, giờ buộc lại cứ bị tuột tới tuột lui. Ăn xong, buộc lại đồ cũng mất hết hơn nữa tiếng của mình.  Từ Nha Trang ra Phú Yên mình quyết định tiếp tục đi bằng đường ven biển. Đường ven biển đẹp hơn nhiều mà. Với lại lúc này còn ngây thơ, quên mất địa hình chổ này, cứ nghĩ ven biển chắc đường bằng phẳng tha hồ chạy, ai dè lầm to. 
Đoạn đầu ở nha trang toàn dốc, dốc không quá cao, nhưng cứ nối tiếp lên xuống. Bởi vậy nó làm mình hao sức nhiều, có lúc tự nhiên thấy nản, tự nghĩ mình đạp chi cho khổ thân vậy, ở nhà thiếu gì chuyện để làm. Nhưng chắc là do chân đang khoẻ, nên mình đạp được 1 lèo qua khỏi đám đèo dốc ở rìa Nha Trang mà không cần nghỉ mệt. Có khúc đi ngang đường vô suối hoa mai hồi đi Mystery Hunting với AFC làm mình nhớ lại mấy lần đi chơi bằng xe hơi, lên xe chỉ việc ngắm cảnh và ngủ, sướng gì đâu. Hết đoạn dốc thì may mà đường bằng trở lại, và cứ bằng phẳng như vậy cho tới trưa.
Dân cư ở đây khá vắng, nên chả tìm được chổ nào ra hồn để ăn trưa, mình đành lủi vô quán nước, kêu trái dừa rồi lôi gói mì ra ăn sống. Thiệt tình lúc này chỉ nghĩ là tiết kiệm tiền và ăn cho no, nên mì sống ăn cũng thấy ngon. Ăn xong rồi tự cho mình ngủ nữa tiếng. Cũng không gọi là ngủ, vì mình cũng sợ sợ nếu ngủ ở chổ này, nên đành gom hết điện thoại đồ đạc lại gần nhất có thể, rồi nhắm mắt chút xíu. Không biết mấy người ở đây người ta có gặp nhiều trường hợp như mình ko, chứ thiệt ra nhìn mình khác người và kì dị thiệt.
Khoảng chừng 1h trưa thì mình bắt đầu đạp đi tiếp ra Phú Yên. Hết đoạn đường bằng một chút xíu là bắt đầu lên đèo. Đèo ở đây không đến nỗi nào, gió cũng không lớn nên đạp không thấy mệt như lúc ở Mũi Né. Hình như tới hôm nay thì chân mình quen rồi, đạp cũng chả thấy nhức mõi như trước. Nhờ vậy mà bớt tiền nước hơn, quyết tâm không dừng lại quán nước cho đỡ tốn tiền. Mình uống nước lọc đem theo. tới khoảng hơn 3h thì leo đèo bắt đầu thấm mệt, đường thì đẹp, đẹp quá trời quá đất :)). Cứ chạy chút xíu mình lại lôi máy ra chụp. Nhưng mà cứ lấy ra, chụp xong cất vô ba lô chứ mình ko dám đeo luôn, phần sợ hư máy, vơi lại mắc công bị người ta để ý, đến gần biển đại lãnh cũng đẹp, quyết định không chạy nữa mà dắt xe đạp ra biển đi lòng vòng. Bờ biển chỉ thấy có thuyền đánh cá nhỏ nhỏ, mà bờ biển cũng đẹp quá trời, sạch nữa. Mà không có ai du lich hay bơi gì hết. Đi hỏi thăm một chú gần đó thì mới biết hay có bão, sóng lớn nên ko coa ai dám ra bơi nhiều.
Do bản đồ thì thấy còn một cái đèo nữa, leo lên rồi đổ dốc xuống la tới Tuy Hoà. Lúc minh đang đổ dốc, khoảng 5h thì Gặp thằng tây chạy ngược chiều. Ơ, mình chào nó, nó cũng chào mình, mà chào xong là hai đứa qua mặt nhau được gần trăm mét rồi, nghe loáng thoáng nó la lên where u from, mà không lẽ đang đổ dốc rồi quay lại nói chyẹn với nó. Thôi đi luôn.

Tới tuy hoà, hơn 5h, quá đuối. Người ngợm dơ èm, hôi rình. Gọi cho con bé KN để hỏi chính xác địa chỉ khách sạn. Và cuối cùng là vô khách sạn to bự nhất ở Tuy Hoà để ở =)). Thật ra mình cũng không tính bỏ tiền ở khách sạng chi cho tốn, mà mệt quá rồi, trời cũng bắt đầu tối thui, giờ mà kiếm nhà nghĩ này nọ chắc chết. Nhưng mà không lẽ gọi cho chủ khách sạn lại hỏi địa chỉ nhà nghĩ thì kì quá haha. 
Sau khi hồi sức ở ks được chút thì bắt đầu đi ăn tối. Search thử một chổ trên mạng, bảo là đặc sản tuy hoà, uh thì anh đi ăn thử. Haizz, mắc quá trời đất. mất toi thêm 1 đống tiền. Coi như một đêm ở tuy hoà tiêu mất của mình 3 đêm chổ khác rồi. Đuợc mỗi cái giường nằm đã, lăn qua lăn lại cái là ngủ không biết trời trăng gì.